Giới thiệu

Giấc mơ "Con sẽ lại được ăn món chè mẹ nấu….”
Trái tim là nơi bà đánh đổi tất cả vì cháu…
"Con sẽ làm bác sỹ…"
"con chào cô chú ạ!"
Một câu bé 9 tuổi, xanh xao, gầy yếu thều thào chào chúng tôi. Dù đang bệnh, mệt thậm chí là không đi nổi nhưng vừa gặp bé đã vòng tay chào, bé gây cho chúng tôi một thiện cảm to lớn. đó là cậu bé Kiệt, quê ở Bình Phước mà Ad vừa đi thăm ở bệnh việnNhi Đồng 2. Kiệt được bác sỹ kiểm tra và chuẩn đoán bị viêm não nhiễm mức độ nặng… Với căn bệnh này, nếu chậm trễ chữa trị, bé Kiệt sẽ chết dần đi, đặc biệt là với tình trạng suy dinh dưỡng của bé. Khi bị căn bệnh này, tay chân bé sẽ dần teo nhỏ lại, không di chuyển được, mất trí thông minh sống thực vật rồi dần chết đi. Thử hỏi có ba mẹ nào muốn nhìn thấy con của mình ngày càng yếu dần và mất đi. Mẹ em cũng mang bệnh trong người, nuôi em được một thời gian tại Tp HCM phải về quê cùng ba em tiếp tục công việc làm thuê cho những đồn điền trong tỉnh. Hiện nay, người dì đồng thời cũng là mẹ nuôi là người chăm sóc em. Khi được Ad và chương trình hỏi chuyện, nhìn gương mặt buồn khổ, mẹ nuôi của em nước mắt ngắn dài… Căn nhà cấp 4 xập xệ ở quê cũng đã được bàn tính để bán đi lo viện phí cho em. Chi phí chữa bệnh của bé Kiệt được dự đoán là rất cao. Ad và chương trình ra về trong nỗi xót xa khi lẽ ra tuổi em bây giờ phải được chạy nhảy, vui đùa, đến trường như bao đứa trẻ khác, nhưng người gầy và yếu ớt, thậm chí là không đi nổi. Bé lễ phép đấy, ánh mắt sáng và thông minh, nhưng em không thể gượng cười nổi. Chương trình Gấu đỏ gắn Kết Yêu Thương và các bs sỹ bằng mọi cách cứu chữa cho em, một cậu bé ngoan như vậy phải được khoẻ mạnh và học hành như bao trẻ khác.
Chúng ta cùng nhau cầu chúc cho em ấy nhé.
Thông tin về Kiệt sẽ được chương trình cập nhật sau.
Nhiều ngày qua, căn bệnh da lạ lùng vẫn đang ngày ngày hành hạ những người dân vùng Ba Tơ Quảng Ngãi. Được tin của phòng công tác xã hội, chương trình đã đến thăm một trường hợp vừa được chuyển đến Bệnh viện Nhi Đồng 2 TP HCM điều trị. Đó là bé Phạm thị Trên 14 tuổi, mồ côi cả cha mẫn mẹ, hiện sống với chị, được chẩn đoán là mắc chứng bệnh lạ trên. Người dân cả một vùng quê nghèo khó Quảng Ngãi vẫn đang mong chờ một hướng chữa bệnh đúng đắn để gạt bỏ những lo lắng, yên tâm sản xuất ổn định cuộc sống. Nhưng sự chờ đợi vẫn ở phía trước. Đi cùng với bé Trên là 3 người ở cùng xóm, họ cũng được chẩn đoán là mắc chứng bệnh lạ trên khi tay chân nổi vảy trắng, bong tróc, cảm giác lúc nào cũng mệt mỏi và không thể ăn uống được. Cũng với tình trạng tương tự, cô bé Trên hễ ăn uống vào là nôn mửa, cơ thể em luôn trong trạng thái mệt mỏi. Bi đát hơn, chị và anh rể của em cũng mắc bệnh và đã mất 1 ngày sau khi em được đưa kên bệnh viện. Đó thật sự là một nỗi bất hạnh rất lớn khi giớ đây em không còn gia đình để bám víu và lo lắng cho mình nữa. tình trạng sức khoe kém lại càng làm em lâm vào thế bi đát và tuyệt vọng. Nhìn hình ảnh ngơ ngác thẫn thờ của em khi nói về bệnh tình và gia đình bất hạnh của mình, chương trình thật sự rất xúc động. Trong cơn túng quẫn, người ta lại phát hiện mình đang mang trong mình trọng bệnh và chưa có hương điều trị thích hợp, nỗi đau này thật sự quá lớn. Cảm thông cho hoàn cảnh đáng thương của em, bé Trên đã được chương trình xét duyệt hỗ trợ điều trị và đang được các y bác sỹ theo dõi tại bệnh viện Nhi Đồng 2 TP HCM. Những thông tin mới nhất về bé sẽ được cập nhật thường xuyên trên website, mọi người hãy cùng chương trình ủng hộ và hy vọng những điều tốt đẹp đến với bé nhé. Bằng tất cả khả năng, chương trình sẽ luôn đồng hành cùng bé chiến đấu với căn bệnh lạ lùng này.
CON LẠI ĐƯỢC SỐNG, ĐƯỢC CƯỜI!
"Ngày thứ 62 con nằm mê man trong khoa hồi sức cũng là ngày mẹ cạn kiệt hy vọng sau những lần chạy vạy đến tuyệt vọng. Những lúc tỉnh thì con nôn ra sữa lỏng và sau đó ánh mắt lại mờ đi trên tay mẹ. Lắm lúc nhìn con vật vã giữa những cơn đau, mẹ như đứng giữa hai lựa chọn, chữa trị tiếp hay phải cắt lòng đưa con trở về vì nhà cửa đã phải cầm cố hết rồi… Thật có mơ cũng không thể tin rằng hôm nay, con lại được bú sữa ngoan lành trong tay mẹ, gương mặt hồng hào và đáng yêu nhất từ lúc sinh ra.”
Đã có lúc, mẹ cha tưởng chừng tuyệt vọng…
Chị Trương Thị Hồng (Quảng Ninh) vẫn còn chưa nguôi những xúc động khi chia sẻ về hoàn cảnh của mình trong những tháng vừa qua. Hoàn cảnh gia đình rất nghèo, chồng bị ảnh hưởng chất độc da cam song vợ chồng anh chị vẫn chăm chỉ với ruộng đồng, mong mang lại tương lai tươi sáng hơn cho hai đứa con thơ. Nhưng thật không may, chỉ sau khi chào đời một tháng, bé Hồ Thu Huyền - đứa con đầu lòng của anh chị bỗng ngất lịm. Hối hả đưa bé đi cấp cứu ở bệnh viện Nhi của tỉnh, anh chị như quỵ xuống khi được bác sĩ cho biết bé bị tim bẩm sinh, nếu không được chữa trị, quả tim bé bỏng ấy có thể ngừng đập bất cứ lúc nào.
Nuốt ngược nước mắt vào trong, anh chị về vét sạch hết số tiền dành dụm ít ỏi của gia đình, xin ông ngoại bé mang luôn cả cuốn sổ đỏ miếng đất ruộng duy nhất mà cả gia đình đang sống dựa vào, thế chấp ngân hàng để vay tiền. Vẫn không đủ! Chi phí cho một ca tim bẩm sinh nặng như bé là quá lớn. Rồi lấy gì để trả lãi ngân hàng, sẽ ra sao nếu như đến mảnh ruộng cuối cùng cũng phải bán đi?
Chị Hồng nghẹn ngào nhớ lại: "Có những lúc nhìn con thiêm thiếp, tôi đã sợ rằng mình đành phải… buông tay. May mắn làm sao, giữa cơn tuyệt vọng đó, chúng tôi được bệnh viện Nhi Trung ương thông báo cho biết, cháu được chương trình Gấu Đỏ - Gắn Kết Yêu Thương tài trợ chi phí chữa trị. Tôi nhớ ngày biết tin, mình chỉ biết cúi xuống bên con, thì thầm: Con sống rồi con ơi!”.
Có cách nào diễn tả hết nỗi mừng vui của mẹ cha không, khi biết rằng con mình sẽ lại được nhoẻn miệng cười, sẽ trở về cuộc sống khỏe mạnh, bình thường như bao đứa trẻ khác? Với vợ chồng anh Nguyễn Sinh Thành, cũng ở Nghệ An, nỗi mừng vui ấy chỉ có thể diễn tả bằng những giọt nước mắt cứ cố giấu đi, bằng nét chữ mộc mạc anh nắn nót viết lại cho chương trình: "Mới hơn 6 tháng tuổi mà con tôi - bé Nguyễn Hải Yến đã phải nằm viện hơn 3 tháng. Thể trạng con gầy yếu, lúc nào cũng tím tái vì căn bệnh tim bẩm sinh. Gia đình chỉ làm nông và phụ hồ, chạy ăn từng bữa, tôi tuyệt vọng quá khi nghe bệnh viện thông báo về số tiền cần có cho một ca mổ như thế. Bà con họ hàng, bạn bè, hàng xóm gom góp cho mượn được 60 triệu đồng. Nhưng cầm số tiền mà tôi nơm nớp lo, vì biết thu nhập bấp bênh từ công việc phụ hồ của mình thì có làm cả đời cũng trả không hết số ấy. Thật may mắn cho con, cho gia đình chúng tôi khi giữa cảnh ngặt nghèo, chúng tôi được tin chương trình Gấu Đỏ - Gắn Kết Yêu Thương sẽ tài trợ toàn bộ chi phí chữa trị cho bé. Tôi biết nói gì hơn ngoài sự biết ơn tận đáy lòng đây?”.
"…Hạnh phúc nhất mẹ có được là cuộc sống của con…”
Cậu bé Đoàn Trần Vũ năm nay chỉ mới 9 tuổi. Ít ai ngờ rằng ở cái tuổi ăn tuổi học ấy mà em đã phải trải qua những thời khắc sinh tử đến tột cùng. Em bị rắn cắn nhưng do lưu bệnh quá lâu khiến nọc rắn ngấm sâu vào người gây tổn thương đa cơ quan và vết cắn bị hoại tử nghiêm trọng, có thể phải tiến hành cắt bỏ một phần chi để bảo toàn mạng sống. "Bác sĩ bảo gia đình nên nghĩ đến tương lai của cháu, giải pháp cuối cùng để không phải cắt chân là tiến hành lọc máu nhưng khá tốn kém. Người mẹ nào mà chẳng thương con, chẳng mong con mình được hạnh phúc hả em? Nên dù gia đình khó khăn, chẳng có gì để cầm cố nhưng chị cũng làm liều, ráng vay mượn để chữa bệnh cho con”, đây là những lời chia sẻ thân tình của người mẹ tảo tần khi nhớ lại thời khắc chọn lựa sinh tử ấy.
Chương trình trở lại thăm Vũ vào một buổi chiều khi em đã chữa trị ở bệnh viên Nhi Đồng 2 được gần hai tháng và trải qua hai lần lọc máu. Hôm đó, em vẫn còn mệt và say ngủ vì vết mổ ở chân vẫn còn đau nhức và khó chịu. Chương trình chỉ có thể gặp mẹ em và nghe chị kể câu chuyện cuộc đời.
Em Vũ là con út trong một gia đình có ba chị em. Khi Vũ được hai tuổi cũng là lúc, bố mẹ quyết định chia tay nhau vì cuộc sống gia đình đã không còn hạnh phúc. Một người mẹ đơn thân, một chữ bẻ đôi cũng không biết, không có giấy tờ tùy thân, tất cả đều trở nên thật khó khăn với một người phụ nữ. Nhưng có lẽ chính cái chất con gái xứ Huế đã giúp chị thêm phần nghị lực, chị vượt qua những đổ vỡ, xoay sở tìm kiếm việc làm chỉ cốt cho con được cái chữ, "mong sao con có cuộc sống đủ đầy hơn mẹ”. Công việc làm thuê, nay đây mai đó khiến chị phải xa nhà xa con, chị đành gửi con lại cho người bố chăm sóc. Nhưng rồi anh cũng tìm thấy cho mình một mái ấm gia đình khác, ba chị em Vũ đành dắt nhau về ở với người cô. Bất hạnh ập đến trong một lần Vũ đi lấy củi về nhóm bếp, em bị rắn độc cắn khi chẳng có mẹ ở bên. Mẹ hay tin và về được đến nhà cũng là lúc chất độc đã ngấm sâu vào máu sau hơn 3 ngày không có bất kì một sự chạy chữa nào. "Chị chỉ còn biết ôm cơ thể xanh xao, ngất lịm của con mà khóc thôi chứ còn biết trách ai bây giờ”, mẹ Vũ tâm sự, "có trách thì cũng chỉ trách mình, đã không giữ được hạnh phúc, để con cái phải bơ vơ ngoài vòng tay của mẹ”.
Chia tay chương trình, mẹ Vũ cười và nói với đôi mắt đong đầy hạnh phúc "Bây giờ nó đã hồng hào, có da có thịt hơn trước nhiều rồi đấy em ạ. Nó còn có thể sống được đã là một điều may mắn lớn lao trong cuộc đời của chị, cảm ơn trời phật vẫn còn thương”.
"…hi vọng rồi hạnh phúc sẽ lại mỉm cười..."
Đó là lời nói trong nghẹn ngào của mẹ bé Nguyễn Khánh Ngọc. Mở mắt chào đời chưa được bao lâu thì bé Ngọc, nay chỉ mới 4 tháng tuổi, đã phải trải qua hơn hai tháng nằm viện. Lúc được chuyển đến bệnh viện Nhi Đồng 2, bé đang trong tình trạng suy dinh dưỡng nặng và viêm phổi kéo dài.
Từ khi tiếp nhận hồ sơ của bé Ngọc cho đến lúc vào thăm, chương trình chưa một lần được thấy mặt bé. Em vẫn đang phải nằm trong phòng hồi sức, "vì con chị nó không thở nổi nữa em à” – lời giải thích của người mẹ thốt ra mà nước mắt chỉ chực trào.
Khánh Ngọc là con gái út trong gia đình anh chị Phùng Thị Huyên, hiện đang sinh sống tại xã An Khánh, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp. Bé có anh là một cậu trai kháu khỉnh nay đã được 5 tuổi. Khánh Ngọc ra đời, bố mẹ chưa kịp vui với niềm vui đủ đầy, gia đình "có nếp có tẻ”, thì em đã phải nhập viện với tình trạng sức khỏe ngày một yếu. Qua lời chẩn đoán của các bác sĩ, Ngọc bị suy dinh dưỡng nặng mà theo lời tâm sự của người mang nặng đẻ đau, bé bị suy dinh dưỡng từ trong bụng mẹ. Cơ thể ốm yếu, sức đề kháng không có khiến em phải mắc thêm căn bệnh viêm phổi. Dường như tất cả đều trở nên quá sức với một thiên thần nhỏ bé. Khánh Ngọc còn quá thơ dại để có thể nhìn thấy cuộc đời, có thể nhận ra điều gì đang xảy ra với mình và cũng để có thể biết rằng nước mắt mẹ cha đã cạn khô vì những đêm thức trắng không ngủ được. Khi chương trình hỏi chị đã lần nào được gặp con chưa, mẹ bé Ngọc bảo: "Có chứ em, một ngày chị được gặp con hai lần, một vào buổi trưa, một vào buổi chiều, nhưng chị chỉ có thể đứng nhìn thôi chứ còn biết làm gì khác. Nhìn những ống những dây quanh người cháu, người mẹ nào mà không thấy xót, nó còn nhỏ quá”.
Hiện nay, mẹ bé Ngọc một mình ở trong bệnh viện chăm sóc con. Lúc trước ba bé có lên nhưng chị bảo anh về để còn đi làm kiếm tiền trang trải cuộc sống và chăm sóc cho bố mẹ già cùng cậu con trai chưa đến tuổi đi học. "Phải chi nó khỏe, được ra ngoài này nằm thì chắc ba nó vui lắm”, câu nói của người mẹ trẻ mà như một câu hỏi không có lời giải đáp khiến chương trình cũng phải mủi lòng.
Hơn một tháng qua đối với người mẹ ấy là những ngày dài tuyệt vọng, chờ đợi khắc khoải, chẳng biết con mình giờ đây thế nào, sức khỏe có tốt hơn không, chỉ có thể thấy con nằm bất động trong lồng kính mà không thể làm gì hơn. Chương trình ra về mà cứ nhớ mãi về ánh mắt ấy, ánh mắt sâu, chất chứa những nỗi niềm không biết chia sẻ cùng ai, ánh mắt cố tỏ ra mạnh mẻ nhưng trong từng lời nói của chị cũng là từng giọt nước mắt từ trái tim người mẹ. Chương trình chỉ còn biết cùng chị chờ đợi, hi vọng rồi hạnh phúc sẽ lại mỉm cười.
"…con muốn làm ca sĩ…”
Đó là câu trả lời về ước mơ của cô bé có nước da đen nhẻm vì nắng và gió Bà Rịa Vũng Tàu quê em, Nguyễn Thị Quốc Thanh. Em sinh ra khỏe mạnh bình thường trong một gia đình hai con mà em là chị lớn. Cả nhà bốn người sống dựa vào đồng lương theo tàu đi biển của bố, tuy không dư giả gì nhưng có lẽ họ đã là một gia đình hạnh phúc nếu căn bệnh quái ác không ập đến với Thanh. Một ngày bình thường như bao ngày khác, cô bé lớp 5 đi học về, định phụ giúp mẹ làm những công việc lặt vặt trong gia đình từ vo gạo nấu cơm đến quét nhà, thì em phát hiện mình không thể đứng lên được, đến tối ngày hôm đó em sốt cao và bị nôn ói, gia đình đưa em đến bệnh viện trong tình trạng liệt nữa người, bác sĩ chẩn đoán Thanh bị viêm tụy cắt ngang, có thể bị liệt nửa người vĩnh viễn nếu không có một phép màu.
Từ ngày vào viện, có vẻ như nụ cười không còn hiện hữu trên gương mặt em nữa, em ít nói và chỉ vùi mình vào những quyển sách. Lần đầu tiên chương trình đến thăm em, cô bé thấy người lạ không dám nhìn và cũng chẳng dám nói lời nào. Chúng tôi chỉ có thể trò chuyện với người mẹ để rồi phát hiện ra rằng trong mỗi câu nói của chị đều xen lẫn một niềm tự hào về đứa con gái lớn ngoan ngoãn của mình. Lần sau vào thăm, em thấy chúng tôi là người quen nên có phần vui vẻ hơn, lần đầu tiên chương trình nhìn thấy nụ cười trong sáng đáng yêu của em, cảm thấy ấm lòng vì điều đó. Mẹ em kể em vừa mới khóc sau buổi tập vật lí trị liệu vì cảm thấy bất lực khi vẫn không đứng được trên đôi chân của mình, chị không dám khóc trước mặt con, sợ con càng thêm buồn nên chị đi ra ngoài cho khuây khỏa. Những tháng ngày nằm bất động trên giường bệnh, nhìn những đứa trẻ khác tung tăng chạy ra chạy vào khiến suy nghĩ non nớt của em cảm thấy sợ hãi, lau những giọt nước mắt lăn dài trên má lúc em mếu máo nói với chương trình "…nhưng mà con sợ, con không muốn bị khuyết tật đâu…” mà suýt chút nữa chúng tôi đã không kìm được nước mắt. Chương trình an ủi em và hỏi em về câu chuyện ước mơ, em bảo "…con muốn làm ca sĩ” – ước mơ nhỏ nhoi của một cô bé 11 tuổi. Ai trong chúng ta mà không từng có ước mơ thời thơ bé, chắc chắn cũng đã hơn một lần có ước mơ giống như em. Giờ đây, nhìn em nằm trên giường bệnh, tưởng tượng những lúc em được đến lớp cùng bạn bè, lúc em được đứng trên sân khấu nhỏ của trường và lúc em được hát, chương trình chợt cảm thấy thật xót xa. Chúng tôi chỉ biết âm thầm cầu chúc và hi vọng Quốc Thanh có thể sớm thực hiện lời hứa "…khi nào xuất viện, thì hát tặng cô chú một bài hát, con nhé!” … và em lại mỉm cười.